

Mưa tháng Tám rơi trên đồi thông lạnh
Đường Đà Lạt sương mờ lối em qua
Gió chớm thu mang nỗi niềm xa vắng
Tình nồng nàn thuở ấy vẫn chưa nhòa
Giọt sương rơi ấm lòng chiều hoang vắng
Bàn tay tìm hơi ấm thuở ban sơ
Tiếng thông reo hay tiếng lòng thầm gọi
Một cuộc tình trôi nhẹ tựa bài thơ
Đà Lạt ơi chiều mưa thu giăng lối
Hồn bềnh bồng theo khói mây ngàn khơi (ooh-ahh) Xin giữ mãi
tình yêu thưở ấy
Giữa mây trời rực rỡ một đời trôi
Đà Lạt
thu sang gợi nhớ một người... (uhmmm)