

Chiều sương buốt lạnh
thành phố sương mù
Cơn mưa đêm
nhạt nhòa góc đường xưa
(hơ hơ hơ)
Đà Lạt ơi,
mưa rơi buốt giá hồn tôi
Tình nồng say trôi
đi xa mãi phương trời (ôiiiii)
Đèn vàng hắt hiu
nhòa bóng một người
Sương đêm rơi
lạnh bờ vai tả tơi
Mưa lạnh
buốt giá... tình xa...
(ưm ưm
ưm)