

Mưa đêm rơi lạnh lùng qua
phố nhỏ
Sương mù giăng kín lối anh đi
Đà Lạt ơi,
bóng ai mờ xa
quá
Từng giọt sầu rơi trên mái ngói
rêu phong
Lòng thầm gọi tên em trong buốt giá
Nghe tiếng thở dài
của đêm thâu
(ôi đêm thâu)
Tìm hoài kỷ niệm xưa dưới mưa nhạt nhòa
Tình yêu thuở ấy
giờ hóa mây ngàn (hóa
mây
ngàn) Người hỡi có nghe
lời sương khói
thở than?
Đèn vàng nhạt nhòa soi bóng
cô đơn
Gửi lại tình yêu cho sương khói phủ đầy
Lòng vẫn mơ về
một ngày nắng ấm xưa
(hưm mmm)
Đà Lạt đêm nay...
chỉ còn mưa rơi...
(lạnh lùng...)