

Đêm
Đà Lạt lạnh sương rơi buốt giá
Mưa
âm thầm
ướt lối ta về
Phố xa mờ,
đèn khuya hiu hắt
(ôi xót xa)
Tiếng dương cầm
vọng trong đêm vắng
Bước chân người giờ đã xa xôi
Nhớ
môi mềm, bàn tay ấm áp
Mưa ơi rơi hoài vào lòng thương nhớ
Đà
Lạt ơi, sương mờ lối xưa
Tình yêu hỡi, xin đừng vội tan biến
(mãi yêu người)
Lặng nghe tiếng mưa rơi đều trên mái lá
Lòng
bỗng nhớ thuở ban đầu thiết tha
Đà Lạt lạnh giá...
Mưa vẫn rơi... (hơ hơ hớ)