

Đêm Đà Lạt sương mờ lối nhỏ
Cơn mưa lạnh buốt giá đôi vai
Bước chân ai âm thầm cô độc
Giữa phố hoa nhạt nhòa men cay
Tìm hoài bóng dáng người thương cũ
Dưới màn sương trắng phủ che
mờ (haaa)
Mưa rơi ướt cả hồn thơ bé Tình yêu thuở ấy vẫn
như mơ
Đèn vàng hắt hiu nhòa bóng nước
Tiếng thở dài lẫn giữa tiếng mưa
Gió đông về mang niềm thương nhớ
Lòng vẫn hỏi lòng người về chưa?
Tìm hoài bóng dáng người thương cũ
Dưới màn sương trắng phủ che mờ (haaa)
Mưa rơi ướt cả hồn thơ bé Tình yêu thuở ấy vẫn
như mơ
Đà Lạt ơi... mưa đêm...
lạnh lùng... (hơơơ)