

Sáng bên sông... Hoa treo đầy trước ngõ...
Tiếng nhạc xập xòe,
vui tai đến lạ...
Bên kia bờ... Hai hàng dài người lớn đứng trang nghiêm,
Anh
trong đó... xuống rước dâu về...
Sao hôm nay chân riều run ngực khó thở,
Dù con đường này anh quen thân mỗi ngày.
Con đường quê đông quá,
lá chen cây. Có các em nhỏ áo đỏ,
xanh, hồng, Mấy dì cười từ tận phía đầu thôn.
Mẹ sửa lại tà áo dài cho thẳng,
Ba quay đi... Mà mắt cứ đỏ hơn.
Chiếc xuồng nhỏ kết đầy hoa trước mũi,
Chở nhà trai từ phía ấy sang sông.
Sóng nhẹ nhàng vỗ vào hai bờ lũa,
Vỗ mạn thuyền... Như chúc phúc đôi ta.
Anh đứng đó vụng về trong áo mới,
Thấy em rồi... Quên cả bó hoa hồng.
Em cúi mặt
Giả vờ không nhìn thấy.
Mấy cô em Cứ đứng cạnh trêu hoài.
Anh định nói Một câu nghe cho đỡ run...
Mà cuối cùng... Chẳng nói nên lời.
Miệng mấp máy... anh quên hết lời chào.
Em bảo: "Mai ta lại về nữa mà."
Anh ừ... tay chân mừng quá cứ ngẩn ngơ. (hahaha)
Mùa cưới bên sông vui như ngày hội,
Hoa theo nước trôi nhẹ giữa phù sa.
Sóng vỗ đôi bờ...
tình hai bên chẳng cách,
Vỗ mạn thuyền... Đưa em theo anh về.
Mùa cưới bên sông đâu cần sang trọng,
Một mái nhà, đôi nhẫn với trầu cau.
Chỉ cần lúc bàn tay mình nắm lại,
Biết từ nay... Hai bờ
cùng một dòng.
Ngoài sân nhỏ mấy bàn tre vừa đủ,
Bác hàng xóm mang thêm ghế sang ngồi.
Nồi bánh thơm từ bên bếp củi,
Đám trẻ con chạy trước ngõ không thôi.
Ngoại ngồi đó nhìn em rồi khẽ bảo: "Lấy chồng rồi đừng
có khóc nghe con."
Em vừa cười vừa ôm vai của ngoại,
Chưa bước đi... Mà đã nhớ nhà mình.
Anh chẳng hứa Cho em đời giàu có.
Chỉ hứa rằng Khi mệt cứ về đây.
Dù sông có đổi dòng,
nước có đổi màu...
Anh vẫn đứng... Giữa hai bờ chờ em.
Chiều xuống chậm Thuyền đưa mình qua bến.
Em ngoái nhìn Thấy mẹ vẫn còn trông.
Ba đứng cạnh Hai bàn tay sau lưng áo,
Cố giấu giọt lệ...
Thấy con bước theo chồng.
Dòng sông chảy Sóng vỗ đều hai bờ.
Không xa nhau... Như tình chẳng chia lìa.
Em chợt khóc... Anh không hỏi vì sao cả.
Chỉ ngồi gần... Và khẽ nắm tay em.
Mùa cưới bên sông đi qua từ đó,
Bao mùa mưa rồi cũng hóa ngày xưa.
Nhưng mỗi lúc nghe con đò chạm nước,
Lại nghe thấy... Sóng vỗ lời hứa ngày xưa.
Mùa cưới bên sông chẳng cần lộng lẫy,
Chỉ tiếng cười và một mái nhà thôi.
Sông có thể đổi dòng...
không đổi bờ, Người có thể già...
Chẳng đổi lời với nhau.
Nhiều năm rồi... Anh còn nhớ...
Ngày đó... sóng vỗ mạn thuyền không?
Nhớ chứ...
Sóng vẫn vỗ hai bờ...
như ngày hôm nay.