

Chiều buông nghiêng trên dòng sông Cần Giuộc,
Gió miên man ru cánh lúa xanh đồng.
Hàng dừa nghiêng soi bóng quê hiền hậu,
Khói bếp chiều thơm ấm một tấm lòng.
Con đường nhỏ in dấu chân năm tháng,
Tiếng trẻ cười vang rộn khắp xóm làng.
Ai đi xa vẫn hoài thương nhớ mãi,
Một miền quê đượm nghĩa với tình mang.
Ơi Cần Giuộc quê hương tôi yêu dấu,
Đất nghĩa tình son sắt tự ngàn xưa.
Người chân chất, nụ cười luôn nồng ấm,
Mở vòng tay đón bạn bốn phương về.
Bao thế hệ vun bồi nên cuộc sống,
Bằng mồ hôi, bằng khát vọng vươn lên.
Tình làng xóm như dòng sông không cạn,
Chảy trong tim qua biết mấy mùa xuân.
Nơi quê mẹ có chợ quê thân thuộc,
Có tiếng rao vang mỗi sớm tinh mơ.
Có mái đình, ngôi chùa yên bóng cổ,
Có câu hò đưa khách nhớ mong chờ.
Đây vùng đất của những người nghĩa sĩ,
Đã hiến dâng vì Tổ quốc thiêng liêng.
Trang sử đẹp còn vang lời bất tử,
Để hôm nay quê hương mãi bình yên.
Dẫu mai này muôn phương trời rộng mở,
Lòng vẫn về nơi cội rễ yêu thương.
Tên Cần Giuộc khắc sâu trong tim mãi,
Như ánh bình minh rạng rỡ quê hương.
Ơi Cần Giuộc – viên ngọc miền Long An,
Người hiền hòa như phù sa sông nước.
Xin hát mãi bài ca đầy thương mến,
Cho quê mình rực sáng khắp năm châu.
Xin giữ mãi tình người luôn nồng hậu,
Giữ màu xanh của đồng lúa mênh mang.
Cần Giuộc ơi! Quê hương tôi yêu dấu,
Mãi tự hào hai tiếng Việt Nam.
(Việt Nam... Quê hương tôi...)