

Có những mùa hạ...
đi qua rất vội.
Người mang trên vai
bao bụi đường năm tháng.
Một ngày thức dậy,
lại bước vào dòng người.
Mải miết kiếm tìm...
điều mình từng đánh rơi.
Có người gánh cơm áo.
Có người gánh nỗi buồn.
Có người cười rất sáng...
mà lòng đầy bão giông.
Đời như con đường dài,
bụi phủ lên vai áo.
Nhiều lúc chẳng biết...
mình đang đi về đâu.
Rồi...
một cơn mưa mùa hạ.
Đến... không hẹn trước.
Không hỏi ai đúng sai.
Chỉ lặng lẽ
rửa sạch lớp bụi đường.
Cơn
mưa... đâu làm đổi cuộc đời.
Chỉ giúp lòng người dịu lại đôi chút.
Để nhìn người... nhẹ hơn.
Nhìn mình... rõ hơn.
Rồi lại bước tiếp
một kiếp nhân sinh.
Có những cuộc gặp
chỉ là một điểm chạm.
Có những chia xa
không phải vì hết thương.
Có những điều
thời gian chưa trả lời.
Xin đừng vội... gọi tên số phận.
Nếu đời còn nắng,
hãy học cách che nhau.
Nếu đời còn mưa,
hãy học cách lắng lại.
Có những điều
không cần ai thắng.
Chỉ cần... hai lòng người
bớt nặng.
Mai này
khi tóc đã bạc.
Nhìn lại bao mùa hạ đi qua.
Ta mới hiểu... điều giữ người
ở lại không phải những lời hứa đẹp.
Mà là... mỗi ngày vẫn chọn sống tử tế với nhau.
Cảm ơn... cơn mưa mùa hạ.
Đã không thay đổi cuộc đời.
Chỉ rửa sạch... một lớp bụi trần.
Để con người
nhẹ lòng hơn... mà đi tiếp
một kiếp nhân sinh.
Mưa không đổi con đường.
Mưa chỉ rửa
sạch bụi trên con đường ấy.
Để người đi... nhìn rõ bước chân mình hơn.